C̼ó̼ ̼b̼ầ̼u̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ắ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼c̼h̼ú̼ ̼r̼ể̼ ̼l̼i̼ề̼u̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼b̼ế̼ ̼c̼ô̼ ̼d̼â̼u̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼t̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼v̼à̼o̼ ̼n̼h̼à̼

X̼ư̼a̼ ̼c̼ó̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼n̼i̼ệ̼m̼ ̼c̼ô̼ ̼d̼â̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼ầ̼u̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼l̼à̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼r̼ắ̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼v̼ò̼n̼g̼ ̼r̼a̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼r̼á̼n̼h̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼x̼u̼i̼ ̼x̼ẻ̼o̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼.̼ ̼T̼h̼ự̼c̼ ̼t̼ế̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼s̼ố̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼p̼h̼o̼n̼g̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼n̼à̼y̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼ô̼ ̼d̼â̼u̼ ̼n̼g̼ậ̼m̼ ̼n̼g̼ù̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼t̼r̼è̼o̼ ̼t̼ư̼ờ̼n̼g̼,̼ ̼b̼ư̼ớ̼c̼ ̼q̼u̼a̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼r̼à̼o̼,̼ ̼h̼o̼ặ̼c̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼b̼ư̼ớ̼c̼ ̼q̼u̼a̼ ̼l̼ử̼a̼,̼ ̼q̼u̼a̼ ̼c̼h̼ậ̼u̼ ̼b̼ồ̼ ̼k̼ế̼t̼ ̼c̼h̼á̼y̼,̼ ̼b̼ư̼ớ̼c̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ò̼n̼ ̼g̼á̼n̼h̼.̼.̼.̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼h̼à̼m̼ ̼ý̼ ̼x̼u̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼x̼u̼i̼ ̼x̼ẻ̼o̼.̼

͢M͢ớ͢i͢ ͢đ͢â͢y͢,͢ ͢c͢ư͢ ͢d͢â͢n͢ ͢m͢ạ͢n͢g͢ ͢c͢h͢i͢a͢ ͢s͢ẻ͢ ͢m͢ạ͢n͢h͢ ͢đ͢o͢ạ͢n͢ ͢c͢l͢i͢p͢ ͢m͢ộ͢t͢ ͢c͢h͢ú͢ ͢r͢ể͢ ͢ở͢ ͢B͢ì͢n͢h͢ ͢P͢h͢ư͢ớ͢c͢ ͢b͢ồ͢n͢g͢ ͢c͢ô͢ ͢d͢â͢u͢ ͢c͢h͢ạ͢y͢ ͢t͢h͢ẳ͢n͢g͢ ͢v͢à͢o͢ ͢n͢h͢à͢,͢ ͢m͢ặ͢c͢ ͢k͢ệ͢ ͢g͢i͢a͢ ͢đ͢ì͢n͢h͢ ͢n͢g͢ă͢n͢ ͢c͢ả͢n͢.͢ ͢A͢i͢ ͢c͢ũ͢n͢g͢ ͢m͢o͢n͢g͢ ͢ư͢ớ͢c͢ ͢n͢g͢ư͢ờ͢i͢ ͢c͢h͢ồ͢n͢g͢ ͢n͢à͢o͢ ͢c͢ũ͢n͢g͢ ͢đ͢ư͢ợ͢c͢ ͢n͢h͢ư͢ ͢a͢n͢h͢.͢
͢T͢r͢o͢n͢g͢ ͢đ͢o͢ạ͢n͢ ͢c͢l͢i͢p͢,͢ ͢c͢ô͢ ͢d͢â͢u͢ ͢c͢ó͢ ͢b͢ầ͢u͢ ͢t͢r͢ư͢ớ͢c͢ ͢c͢ư͢ớ͢i͢,͢ ͢n͢h͢à͢ ͢c͢h͢ồ͢n͢g͢ ͢l͢ạ͢i͢ ͢k͢i͢n͢h͢ ͢d͢o͢a͢n͢h͢ ͢n͢ê͢n͢ ͢m͢u͢ố͢n͢ ͢c͢o͢n͢ ͢d͢â͢u͢ ͢đ͢i͢ ͢c͢ử͢a͢ ͢s͢a͢u͢ ͢v͢à͢o͢ ͢n͢h͢à͢.͢ ͢C͢h͢ú͢ ͢r͢ể͢ ͢n͢g͢a͢y͢ ͢s͢a͢u͢ ͢k͢h͢i͢ ͢đ͢ó͢n͢ ͢v͢ợ͢,͢ ͢đ͢ã͢ ͢b͢ấ͢t͢ ͢c͢h͢ấ͢p͢ ͢t͢ậ͢p͢ ͢t͢ụ͢c͢,͢ ͢k͢é͢o͢ ͢t͢a͢y͢ ͢c͢ô͢ ͢c͢h͢ạ͢y͢ ͢t͢h͢ẳ͢n͢g͢ ͢v͢à͢o͢ ͢n͢h͢à͢ ͢m͢ặ͢c͢ ͢c͢h͢o͢ ͢g͢i͢a͢ ͢đ͢ì͢n͢h͢ ͢n͢g͢ă͢n͢ ͢c͢ả͢n͢.͢ ͢A͢n͢h͢ ͢c͢ò͢n͢ ͢b͢ế͢ ͢v͢ợ͢ ͢đ͢ể͢.͢.͢.͢ ͢c͢h͢ạ͢y͢ ͢c͢h͢o͢ ͢l͢ẹ͢.͢
͢D͢â͢n͢ ͢m͢ạ͢n͢g͢ ͢c͢h͢o͢ ͢r͢ằ͢n͢g͢ ͢đ͢â͢y͢ ͢l͢à͢ ͢h͢à͢n͢h͢ ͢đ͢ộ͢n͢g͢ ͢t͢h͢ể͢ ͢h͢i͢ệ͢n͢ ͢t͢ì͢n͢h͢ ͢c͢ả͢m͢ ͢r͢ấ͢t͢ ͢l͢ớ͢n͢ ͢m͢à͢ ͢a͢n͢h͢ ͢d͢à͢n͢h͢ ͢c͢h͢o͢ ͢v͢ợ͢.͢

Xuống xe là cô dâu chú rể bắt đầu chạy

Ngày cưới là ngày trọng đại của cô dâu chú rể. Ai cũng muốn hôm đó mình xinh đẹp, được chú ý và có một ngày trọn vẹn nhất, đủ đầy nhất.

Thế nhưng vẫn có những câu chuyện xảy đến khiến các “nhân vật chính” phải buồn lòng. Điển hình như việc họ bị vướng vào một số quy định ngặt nghèo của ngày cưới dù chẳng muốn tí nào.

Chú rể chăn mọi người để cô dâu chạy trước

Người đăng tải đoạn clip, anh Bùi Tâm (sinh năm 1994, sống tại Bình Phước) cho biết đoạn clip trên được quay vào sáng 24-6 tại huyện Phú Riềng, tỉnh Bình Phước. Khi thấy cô dâu vừa bước ra khỏi xe, chú rể liền kéo tay, bế vợ và… chạy thẳng vào nhà. Lúc đó, cảm xúc mọi người xung quanh vỡ òa.

Anh bế vợ anh vào . Ai cản được anh?

Mẹ xê ra cho vợ con vào

Nói về quan niệm “có bầu phải đi cổng sau”, ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng (UIA) cho rằng, quan niệm này không phải ai cũng làm theo mà chỉ là một số gia đình, vùng, miền.

 Có bầu trước khi cưới bị mẹ chồng bắt đi cửa sau, chú rể liều mình bế cô dâu chạy thẳng cửa chính vào nhà

Đây chỉ là quan niệm dân gian, họ đặt ra để răn dạy người con gái giữ gìn trước khi cưới, không “ăn cơm trước kẻng”. Còn về ý nghĩa tâm linh để xua đuổi những xui xẻo, vận đen cô dâu có bầu trước khi rước dâu phải đi vào bằng cửa sau, phải bước qua lửa… chẳng có ý nghĩa gì.

Càng không có chuyện cô dâu có bầu khi cưới đi vào bằng cửa chính sẽ mang lại điều không may, khiến gia đình nhà chồng làm ăn lụi bại hoặc gặp hạn, gặp điềm gở. Việc cô dâu phải đi cửa sau ý nói như kiểu ăn vụng phải đi cửa sau. Còn những quan niệm không có căn cứ, mọi người không nên quá tin tưởng mà ảnh hưởng tới việc chuẩn bị đám cưới, ảnh hưởng đến cuộc sống hôn nhân sau này.

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!